Nắm lấy tay anh

Tại sao không thể nắm tay nhau đi trọn một con đường.

Tình yêu

Yêu đúng là tình yêu, yêu sai là tuổi trẻ

Tình yêu vĩnh cửu

Viên mãn nhất trong tình cảm không phải là nắm giữ được bàn tay của một người nhất nhất không rời, mà là khi trải qua bao nhiêu mất mát đổi thay, họ vẫn về để nắm lấy tay bạn…

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Thư tình: Đừng buông tay anh ra, em nhé!

Anh nhận ra mình yêu em thật lòng nhưng mãi không thể giữ em cho riêng mình - dù đã hơn một lần anh khát khao điều ấy.
Anh vẫn nhớ em cồn cào mỗi khi đêm xuống, vẫn khát khao được nắm lấy tay em một lần, được ôm em một cái thật chặt... Dù chỉ là từ đằng sau lưng, hít hà mùi hương em vốn dĩ chỉ nằm trong tưởng tượng.
Em xa quá, anh vẫn nghe giọng em mỗi đêm, vẫn thao thao kể cho em nghe cuộc sống anh giản đơn hàng ngày thế, vẫn cười vang khi em xen hài hước vào câu chuyện, tiếng cười trong veo như thể bên anh chẳng hề tồn tại chút muộn phiền, như thể em gần gũi lắm.
Biết tìm ai để hỏi khi anh không thể gọi em? Em đó, anh đây. Gần mà xa. Lạ nhưng thân thương lắm. Hiểu nhau như đã từng quen lâu, chia sẻ được nhiều điều như thể sinh ra là để lắng nghe nhau vậy. Mà vẫn chênh vênh. Anh biết, với em anh chỉ là một hiện tại không đầu không cuối. Chỉ là cánh cửa sổ khép lại mỗi đợt gió qua và có thể mở toang khi em muốn ánh sáng tràn vào căn phòng ấy. Nhưng, không ai chọn cách leo cửa sổ để vào nhà.


Anh biết, với em anh chỉ là tiếng cười khỏa lấp những lúc trống trải, cũng có lúc em nhớ anh thật đấy nhưng chỉ tựa gió mơn mặt hồ không sóng, khuấy mãi mà vẫn bình yên.
Biết mình không dũng cảm quay lưng bởi anh quá nhỏ bé trước chính cơn bão của lòng mình, anh không thể vỗ về mỗi lần nó dậy sóng nên anh muốn hỏi em một lần - à không! Nói đúng hơn là năn nỉ em một lần.
Đừng buông tay anh ra, em nhé. Anh đã chẳng còn trẻ để rong ruổi với những ước mơ xa, chẳng còn đủ niềm tin để đứng lên nếu bước hụt chân lần nữa... anh biết bên em lòng anh ấm vậy nhưng sẽ thế nào nếu một ngày anh nhận ra mình yêu em thật lòng nhưng mãi không thể giữ em cho riêng mình - dù đã hơn một lần anh khát khao điều ấy.
Chúng mình chẳng có tương lai, cả anh và em đều chưa một lần vẽ nên viễn cảnh cho ngày mai chưa tới ấy. Anh không nghĩ và em cũng không hề tưởng tượng đến, bởi em không biết pha màu hay anh cảm thấy run tay khi vẽ bức tranh không ý tưởng.
Đừng buông tay anh ra em nhé nếu nắm lấy anh cho mình. Hãy để anh vào con đường chúng ta sẽ đi, anh sẽ đi tới đích và nắm lấy tay em suốt chặng và đến cuối con đường anh cho đến khi anh rời khỏi thế gian.
Anh đã quen vỗ về những nỗi đau, quen với việc hôn thật sâu lên những vết thương không đo được bằng máu. Yêu - khát khao được bên em vẫn nguyên vẹn như chưa từng có điều gì mãnh liệt hơn thế. Nhưng nếu không thể nắm lấy tay em tới cuối con đường thì anh sẽ yêu em trong lặng câm, một cuộc sống dường như vô nghĩ, sẽ đau lắm nhưng anh sẽ sống để yêu em và chỉ yêu em.
Dù cô đơn dù buồn tủi nhưng anh sẽ cười khi nghĩ về em, anh sẽ khóc khi nhìn thấy em, mãi mãi yêu em. Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ, một chiều mưa bờ vai nhỏ là em.

Thư tình: Yên nghỉ nhé... Tình yêu và nỗi nhớ!

Càng viết càng đau càng thêm sầu tủi cho chính bản thân mình, em có hiểu cho anh không em?


Em yêu thương! Đêm đã khuya lắm rồi em ạ, chỉ còn anh với bóng tối và sự yên lặng tĩnh mịch của màn đêm là đang thao thức cùng nỗi nhớ về em. Anh thật lòng xin lỗi vì biết rằng như thế sẽ khiến em buồn về anh hơn nhưng anh không sống khác mình được.
Anh vẫn chỉ là anh, với tình yêu dành cho em dường như là bao la và bất tận. Anh đã viết thật nhiều bài thơ tình mà có thể nói rằng chính anh cũng không ngờ là cảm xúc từ em lại dạt dào đến vậy.
Những bài thơ là tiếng lòng anh, là lời trái tim anh muốn nói cùng em, dành cho em... và riêng chỉ mình em. Có thể những bài thơ đó của anh so với những thiên tình thơ mà người khác đã viết thì nó chỉ là những bài thơ tầm thường... nhưng với anh nó là những bản tình ca bất hủ như tình yêu của anh dành cho em vậy.
Em có biết không, cảm xúc đã vỡ òa qua những vần thơ anh viết. Đó không chỉ đơn giản là những vần thơ, mà đó còn như là từng nhịp đập của trái tim anh vậy. Thật... rất thật như chính anh đang nói cùng em.
Anh cám ơn em... cám ơn cuộc đời và cám ơn số phận đã cho anh gặp em để được sống trong từng nhịp thở của một tình yêu chân thật. Một cảm xúc mà anh tin rằng không phải bất cứ ai đang yêu đều cảm nhận được như anh.
Số phận... Duyên nợ... Hay tạo hóa mà cuộc đời đã sắp đặt cho chúng ta quen nhau. Dù trong nghịch cảnh trớ trêu của kiếp người để em thành nguồn cảm hứng và nhân vật sống mãi trong tình yêu và trong những vần thơ anh viết.
Và em à! Anh biết ơn và rất trân trọng những gì đã có qua những bài thơ. Vâng! Đó là em... chính là em và mãi mãi chỉ có thể là em. Anh yêu em... đó là điều sau cùng mà anh muốn nói.... còn yêu như thế nào thì em hãy đọc và ngẩm lại những bài thơ anh đã viết nhé em.
Đêm nay không phải bỗng dưng mà anh viết lan man vậy đâu em. Nỗi nhớ em trong lòng anh giờ đây tựa giống như những hạt mưa đang rơi sắp chạm mặt đất rồi đấy em à. Điều gì sẽ xảy ra khi nó vỡ òa và trôi theo dòng nước hả em? Anh cần phải sống em à, sống để mà chờ mong và hy vọng...
Sài Gòn những ngày anh bươn chải với nhịp sống đời thường đối với anh đã là quá khó. Khó không phải vì anh không tự sống được bằng chính đôi bàn tay của mình mà khó sống với chính lòng mình trong cái cuộc mưu sinh bon chen đầy toan tính em ạ.
Giờ đây thêm nỗi nhớ về em. Nhưng anh sẽ và không bao giờ đánh mất mình, và anh sẽ mãi là anh như em từng đã biết.
Đêm càng khuya, mưa rơi càng nặng hạt nhưng tiếng hạt mưa rơi như điệu nhạc thật buồn. Buồn thật... nhưng anh sẽ cố cho buồn rơi hết đêm nay như những hạt mưa ngoài kia. Ngày mai rồi bình minh lại sáng. Anh sẽ chờ ngày mai... dù ngày mai hình bóng em vẫn mịt mờ ảo ảnh thì anh vẫn chờ em.
Và trong sự chờ đợi ấy sẽ không còn những vần thơ song hành cùng anh nữa đâu em. Anh xin lỗi em vì thực tình anh không muốn cứ gieo hoài giọt đắng. Bấy nhiêu là quá đủ để em sống trong tình yêu của anh và trong những bài thơ anh đã viết... nó sẽ sống mãi với thời gian như chính anh mãi yêu em.
Càng viết càng đau càng thêm sầu tủi cho chính bản thân mình, em có hiểu cho anh không em? Thôi ngủ ngon đi em nhé, anh cũng ru tình yêu, nỗi nhớ và những vần thơ cùng ngủ với bóng hình em.
Thiên thu ... Vĩnh cửu...
Yên nghỉ nhé... Tình yêu và nỗi nhớ!

Có một người vừa đánh rơi nỗi nhớ
Ta thấy mình đau nhói ở con tim
Ừ thì thôi xin hãy cứ vô tình
Nỗi đau ấy chỉ riêng mình ta biết

Một lần cuối dối lòng câu ly biệt.
Ta nhặt về rồi ta viết thành thơ
Thế gian nay lại có một kẻ khờ
Nhặt nỗi nhớ về đợi chờ trong mộng.

Trái tim đau nên cửa lòng vội đóng
Ta lại về cô quạnh với mình ta
Nỗi nhớ người ơi... thôi đã vỡ òa
Dìm thương yêu chết trong ta mãi mãi.

Đoạn đường kết cho cuộc tình ngang trái
Ta mơ hồ và chờ đợi đã lâu
Cám ơn người đã ban tặng nỗi đau
Vì với ta đó chính là hạnh phúc.

Thiên đường tình yêu hay là địa ngục
Thì trái tim này cũng chỉ người thôi
Một trái tim si từ nay chết mất rồi
Yên nghỉ nhé...

Tình Yêu ơi... Nỗi nhớ .

Thư tình: Anh sẽ cố trở thành người đàn ông tốt

“Người đàn ông tốt” chứ không phải người đàn ông hoàn hảo đâu đấy! Vì trên đời chẳng có ai là hoàn hảo cả.
Anh vẫn nhớ em cồn cào mỗi khi đêm xuống, vẫn khát khao được nắm lấy tay em một lần, được ôm em một cái thật chặt... Dù chỉ là từ đằng sau lưng, hít hà mùi hương em vốn dĩ chỉ nằm trong tưởng tượng.
Em xa quá, anh vẫn nghe giọng em mỗi đêm, vẫn thao thao kể cho em nghe cuộc sống anh giản đơn hàng ngày thế, vẫn cười vang khi em xen hài hước vào câu chuyện, tiếng cười trong veo như thể bên anh chẳng hề tồn tại chút muộn phiền, như thể em gần gũi lắm.
Biết tìm ai để hỏi khi anh không thể gọi em? Em đó, anh đây. Gần mà xa. Lạ nhưng thân thương lắm. Hiểu nhau như đã từng quen lâu, chia sẻ được nhiều điều như thể sinh ra là để lắng nghe nhau vậy. Mà vẫn chênh vênh. Anh biết, với em anh chỉ là một hiện tại không đầu không cuối. Chỉ là cánh cửa sổ khép lại mỗi đợt gió qua và có thể mở toang khi em muốn ánh sáng tràn vào căn phòng ấy. Nhưng, không ai chọn cách leo cửa sổ để vào nhà.


Anh biết, với em anh chỉ là tiếng cười khỏa lấp những lúc trống trải, cũng có lúc em nhớ anh thật đấy nhưng chỉ tựa gió mơn mặt hồ không sóng, khuấy mãi mà vẫn bình yên.
Biết mình không dũng cảm quay lưng bởi anh quá nhỏ bé trước chính cơn bão của lòng mình, anh không thể vỗ về mỗi lần nó dậy sóng nên anh muốn hỏi em một lần - à không! Nói đúng hơn là năn nỉ em một lần.
Đừng buông tay anh ra, em nhé. Anh đã chẳng còn trẻ để rong ruổi với những ước mơ xa, chẳng còn đủ niềm tin để đứng lên nếu bước hụt chân lần nữa... anh biết bên em lòng anh ấm vậy nhưng sẽ thế nào nếu một ngày anh nhận ra mình yêu em thật lòng nhưng mãi không thể giữ em cho riêng mình - dù đã hơn một lần anh khát khao điều ấy.
Chúng mình chẳng có tương lai, cả anh và em đều chưa một lần vẽ nên viễn cảnh cho ngày mai chưa tới ấy. Anh không nghĩ và em cũng không hề tưởng tượng đến, bởi em không biết pha màu hay anh cảm thấy run tay khi vẽ bức tranh không ý tưởng.
Đừng buông tay anh ra em nhé nếu nắm lấy anh cho mình. Hãy để anh vào con đường chúng ta sẽ đi, anh sẽ đi tới đích và nắm lấy tay em suốt chặng và đến cuối con đường anh cho đến khi anh rời khỏi thế gian.
Anh đã quen vỗ về những nỗi đau, quen với việc hôn thật sâu lên những vết thương không đo được bằng máu. Yêu - khát khao được bên em vẫn nguyên vẹn như chưa từng có điều gì mãnh liệt hơn thế. Nhưng nếu không thể nắm lấy tay em tới cuối con đường thì anh sẽ yêu em trong lặng câm, một cuộc sống dường như vô nghĩ, sẽ đau lắm nhưng anh sẽ sống để yêu em và chỉ yêu em.
Dù cô đơn dù buồn tủi nhưng anh sẽ cười khi nghĩ về em, anh sẽ khóc khi nhìn thấy em, mãi mãi yêu em. Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ, một chiều mưa bờ vai nhỏ là em.